Toàn bộ hàng ghê đều rất yên tĩnh.
Thảm Sơ Tuyết nằm sắp bên cạnh bàn, trên gương mặt thanh tú đỏ gay vì say rượu.
Cô ấy đã có men trong người, nhưng vẫn có thể gắng gượng giữ tỉnh táo, chỉ là toàn thân không còn chút sức lực, Cô híp mắt, mơ mơ hồ hồ nhìn người con trai kiêu ngạo đang ngồi trước mặt, lưỡi như thắt lại, nói chuyện cũng có chút không lưu loát nữa.
“Thẩm, Thẩm tiên sinh…”
Cô nhập nhèm không rõ gọi.
Thảm Nam Châu nghiêng nghiêng nhẹ đầu, ánh mắt nhìn cô.
Thảm Sơ Tuyết ngây ngô đờ đẫn cười, đưa một ngón tay trắng bệch, quơ quơ trên không trung: “Thẩm Tiên Sinh trưởng thành, lớn rồi thật đẹp trai…”
Thảm Nam Châu nhíu mày.
Anh lặng im một chút, chậm rãi mở miệng nói: “Cô say rồi.”
Ngữ khí rất nhẹ nhàng, lại rất rõ ràng.
“Tôi không say, ai nói tôi say!”
Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên bật thẳng người dậy.
h Cô trừng đôi mắt to tròn xoe, rất cố gắng rất có gắng tập trung ánh mắt lại, cuối cùng dừng lại trên thân thể của Thảm Nam Châu.
Cô nhếch môi, cười nhỏ nhẹ nói: “Anh, anh trưởng thành còn đẹp trai hơn cả Triệu Y Tân, a, xin lỗi xin lỗi, anh ta là thịt tươi mới, còn anh thịt già khô? Om, Thẩm tiên sinh, anh bao nhiêu tuổi rồi a2”
Thẩm Nam Châu chằm chằm nhìn cô: “Triêu Y Tân là ai?”
Thảm Sơ Tuyết chớp chớp mắt: “Là người mà tôi yêu á.”
Nghe đến đây, sắc mặt Thắm Nam Châu lạnh lùng.
Lại không ngờ, nửa câu sau của người con gái truyền đến: “Chỉ đáng tiếc, ức, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671498/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.