Lục Tư Thần lại không muốn buông tha cô.
Anh lại lần nữa đưa tay kéo người vào trong lòng, trong mắt tràn đầy vui vẻ nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của tiểu nha đầu, có ý hạ thấp giọng: “Sao không nói gì nữa rồi, hả?”
Thật là trêu người!
Cố Manh Manh nào hiểu được?
Trong chuyện nam nữ, cô luôn là một tân tiểu Manh, bây giờ bị Lục Tư Thần cố ý trêu ghẹo như vậy, dĩ nhiên là không chịu đựng được.
Cô không kiềm được nhắm nghiền hai mắt lại, lông mi cuộn dài khe khẽ rung động như là đôi cánh bướm.
Lục Tư Thần lại cực kỳ yêu dáng vẻ này của cô.
“Manh Manh…”
Anh cúi cúi đầu cười, hôn lên khóe môi của người con gái.
Cố Manh Manh động đậy một chút, len lén hé một đường mắt nhìn anh.
Nào đoán trước được, đúng lúc bị Lục Tư Thần bắt được ánh mắt ấy.
“Lại còn nhìn trộm?”
Anh giả vờ quát nhẹ, một tay cào củ lét cô.
Cố Manh Manh lập tức uốn éo, vừa không nhịn được cười, vừa nói giọng hờn dỗi: “Anh buông tôi ra… hahaha… buông ra…”
Lục Tư Thần siết chặt cánh tay, ôm cô vào lòng ngực.
“Gọi hay không?”
Anh uy hiếp nhìn chằm chằm vào cô.
Cố Manh Manh bị bóp lấy miệng, gương mặt nhỏ trông vẻ rất ủy khuất.
Lục Tư Thần ngược lại kiên trì.
Anh từ từ dụ dỗ cô: “Ngoan, gọi tôi một tiếng nghe xem.”
“Gọi cái gì?”
Cố Manh Manh nhìn anh, giả vờ không biết hỏi.
Lục Tư Thần cau môi: “Vẫn cười chưa đủ?”
Dút lời, vờ sẽ đưa tay vào cù lét cô.
Cố Manh Manh cả kinh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671490/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.