Đẩy cửa phòng nghỉ rơi ra, vừa lúc nhìn thấy Cố Manh Manh đang ngồi chồm hổm dưới sàn nhà, cô ấy chắc là đã làm vỡ nát thứ gì đấy, trên mặt đất toàn là những mảnh vụn của miễng thủy tỉnh.
“Lục Tư Thần…”
Cố Manh Manh nhìn tháy Lục Tư Thần, có chút chột dạ.
Nhưng chẳng ngờ đến, Lục Tư Thần lại không trách mắng cô, chỉ đi đến nâng cô đứng dậy, giọng rất nhẹ nhàng: “Làm sao vậy?”
Cố Manh Manh cắn môi: “Tôi vốn dĩ muốn lấy nước, nhưng mà không cần thận nên …”
Lục Tư Thần hiểu ra.
Anh bề người cô lên, sau đó đặt sang một bên.
“Cô đừng động đậy lung tung, cần thận bị miễng thủy tinh ghim vào.”
Lục Tư Thần vừa nói, vừa hướng ra ngoài gọi thư ký đến.
Đường Triều Phong dựa vào cạnh cửa, cười chế nhạo: “Tôi hỏi là ai vậy, hóa ra là Lục tiểu phu nhân à!”
Cố Manh Manh ngẳắng đầu nhìn anh ta một cái, bĩu môi mếu máo: “Đường tiên sinh.”
Đường Triều Phong cười nói: “Vừa nãy là cô cùng chồng cô vừa ăn cơm?”
“Dạt”
Cố Manh Manh gật đầu.
Đường Triều Phong thẻ hiện vẻ mặt biết tuốt của mình.
“Bị làm sao đấy?”
Cố Manh Manh vẫn là dáng vẻ mù mờ.
Đường Triều Phong cười nói: “Không sao, chỉ hỏi thăm một chút thôi,”
NON.
Cố Manh Manh không đề ý, quay đầu nhìn về phía “hiện trường vụ án”.
Thư ký đang quét dọn miễng thủy tin trên mặt đất, Lục Tư Thần đứng bên cạnh quan sát, đôi chân mày nhíu lại chăm chú.
Chốc lát sau, anh lại quay đầu về phía người con gái, nói: “Có bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671484/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.