Bên ngoài bệnh viện, phía bên kia đường có một chiếc xe con màu đen chậm rãi dừng lại.
Cố Manh Manh sớm đã đợi trước rất lâu, sau khi nhìn thấy biển số xe, liền chậm rãi chạy sang.
Tài xế xuống xe, rất cung kính gọi: “Tiểu phu nhân.”
Dút lời, liền mỏ cửa xe sau cho cô.
“Cảm ơn.”
Cố Manh Manh nói, khom lưng tiến vào trong xe.
Trong xe rất yên tĩnh, Lục Tư Thần ngồi yên vị trong xe, trên đùi anh đang để một máy tính xách tay, anh ấy chắc là đang xem văn kiện, nhìn từ mặt bên, trông hình dáng anh mang vẻ ngời ngời tuần tú của một đao phủ khắc hạ.
“Lục Tư Thần!”
Cô Manh Manh gọi anh.
Lục Tư Thần rất bình tĩnh quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Đợi rất lâu rồi?”
“Không sao đâu, tôi cũng vừa mới từ trong bệnh viện ra.”
Cố Manh Manh trả lời.
Cô len lén nhìn thoáng màn hình máy tính, tiếc là tất cả đều là chữ nước ngoài, một chút cô cũng không hiểu.
“Bạn của cô đâu?”
Lúc này, giọng của Lục Tư Thần truyền tới.
Cố Manh Manh trả lời: “Ah, ơ, cái đó, cô ấy, cô ấy đã đi về rồi.
Lực Tư Thần thu mày.
“Thật sao?”
Anh ta cau mắt, ánh mắt dò xét nhìn cô.
Cố Manh Manh lại đột nhiên giương tay ôm lấy cánh tay của anh, mềm nhữn nũng nịu: “Lục Tư Thần, tôi đói quá, hay là anh đưa tôi đi ăn cái gì đó nha?”
Lục Tư Thần hừ lạnh, thong thả ung dung nói: “Manh Manh, đây không giống dáng vẻ bình thường của cô.”
“Hả2”
Cố Manh Manh ngắẳng đầu lên, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671479/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.