Cố Manh Manh chỉ tay vào mình, trừng to cả hai mắt.
Lục Tư Thần nhìn thấy phản ứng của cô, nhíu mày.
Anh trầm tĩnh, cầm chiếc muỗng nhỏ bên cạnh lên, chậm rãi nếm thử một miếng.
“Cũng không đến nỗi tệ!”
Anh ta đánh giá.
Nhưng lại không nghe thấy câu trả lời từ cô gái.
Anh quay đầu, ánh mắt lần nữa nhìn về phía cô.
Cố Manh Manh đang kìm nén cả một bụng.
Thử nói xem, cô có hảo tâm hảo ý làm cho anh điểm tâm ngọt, kết quả là lại bị nói thành như cáo già, chuyện như thế này ai mà chịu cho thấu!
“Giận rồi sao?”
Lục Tử Thần hỏi cô.
Cố Manh Manh không thèm quay đầu, nhìn anh ta một cái cô cũng không muốn.
Một giây sau, một đôi tay to khỏe đưa tới, trực tiếp bế cả người cô nhắc lên.
“Buông tôi ra!”
Cố Manh Manh giãy dụa Lục Tư Thần lại ngắn đi như không nghe thấy, dứt khoát để cô ngồi lên đùi.
Cố Manh Manh thở phì phò nhìn anh chằm chằm.
Lục Tư Thần không tức giận, ngược lại còn cười, nhéo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nói: “Em đó, bình thường nhìn thấy bộ dạng khi dễ của em, kỳ thực …” nói đến đây, anh bỗng nhiên dừng lại.
Cố Manh Manh vốn dĩ đã dựng cả tai lên, nhưng không ngờ anh lại không nói tiếp, nhất thời buồn bực không thôi, Lục Tư Thần liếc nhìn cô, bật cười: “Tính khí bướng bỉnh, lại không dễ phục dịch, chẳng khác gì một tiểu nha đầu.
Cố Manh Manh hướng về phía anh nhe răng trợn mắt.
Lục Tư Thần bị cô chọc cười, lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671474/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.