Ngày tiếp theo, sau khi Cố Manh Manh ăn sáng xong, đón xe đến trường.
Không ngờ rằng, khi cô vừa mới đi vô phòng học, chợt nghe được một tin tức nóng hỗi.
“Cái gì, Đỗ Tư Nhã thôi học rồi?”
Vẻ mặt của cô khó có thể tin được, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lớp trưởng: “Sao tự nhiên cậu ấy lại nghỉ học?”
Lớp trưởng lắc đầu.
Cậu ta nói: “Tôi cũng không biết nguyên nhân là gì, dù sao thì cậu ta thôi học, hơn nữa cũng rất là bất ngờ do tôi cũng mới biết mà thôi.”
Cố Manh Manh không nói thêm nữa.
Cô có cảm giác rằng việc này dường như có liên quan tới cô.
Hay là do Lục Tư Thần ở sau lưng giở trò.
Đúng là cô tuy ghét Đỗ Tư Nhã nhưng cho tới hiện tại cũng chưa từng có suy nghĩ là khiến cô bị thôi học.
“Hi, Manh Manh.”
Khi đang suy nghĩ thì một giọng nói quen thuộc truyền đến.
Cố Manh Manh ngắng đầu, khi nhìn thấy Thảm Sơ Tuyết thì liền ngoắc tay về phía cô nói: “Sơ Tuyết, cậu lại đây, tớ phải nói cho cậu một chuyện.”
“Làm sao vậy?”
Thẩm Sơ Tuyết đi qua đến.
Cố Manh Manh kéo cánh tay của cô rồi nói nhỏ bên tai của cô: “Đỗ Tư Nhã bị thôi học.”
Thẩm Sơ Tuyết ngắn người.
“Cái gì?”
Biểu tình của cô rất ngạc nhiên: “Thôi học? Thiệt hay giả vậy?”
Cố Manh Manh gật đầu đáp: “Đó là sự thật, tớ nghe điều này từ lớp trưởng, không sai đâu!”
“Ấy chài”
Biểu cảm trên mặt của Thẩm Sơ Tuyết rất là khoa trương.
Chỉ là nghe cô nói tiếp: “Em rễ thật là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671444/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.