Sáng hôm sau, Cố Manh Manh dậy sớm, cô cố ý mặc một bộ quần áo thể thao, tóc chải ngược và buộc đuôi ngựa, ngoài ra, thứ bắt mắt nhất chính là chiếc ba lô căng phồng của cô.
Lục Tư Thần đang nói chuyện điện thoại trong phòng khách, anh khá bắt ngờ khi thấy cô đeo một chiếc túi to trên lưng.
Anh giơ tay ra hiệu cô đợi một lát rồi tiếp tục điện thoại.
Cố Manh Manh đứng đó, nhìn người quản gia với vẻ mặt khó hiểu và hỏi: “Ý anh ta là gì vậy ạ?”
Quản gia đáp: “Ý của cậu chủ là muốn nói với cô rằng đừng đi vội, cậu ấy có thể có chuyện muốn nói với cô.”
“ÒP Cố Manh Manh gật đầu.
Vì vậy, cô kiên nhẫn đứng lại chờ đợi.
Khoảng mười phút sau, Lục Tư Thành cúp điện thoại.
Anh nhìn Cố Manh Manh và hỏi: “Túi của cô là sao vậy?”
“Hả?”
Cố Manh Manh giả ngu.
Lục Tư Thần ra lệnh: “Đặt túi trên lưng xuống.”
“Tôi sắp trễ rồi…”
Cố Manh Manh trông có vẻ không nguyện ý.
Vẻ mặt Lục Tư Thần vẫn không thay đổi: “Quản gia, giúp cô ấy lấy túi xuống.”
“Vâng.”
Quản gia gật đầu, lập tức tiến lên giúp đỡ.
Cố Manh Manh vội vàng nói: “Này, đừng chạm vào tôi.” Nói xong chuyện này, đầu tiên cô ấy liếc nhìn Lục Tư Thành ở đằng kia, sau đó cong môi nói: “Tôi, tôi tự bỏ xuống là được rồi.”
Nói xong, cô miễn cưỡng bỏ ba lô xuống Quản gia bước tới kiểm tra, khi mở khóa ba lô ra, ông ta sững SỜ.
Lục Tư Thần bước tới, nhìn xuống, sắc mặt lập tức trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671427/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.