"Anh chắc chắn?" Cô chỉ tay vào Lê Minh Thành.
"Ừ" Anh gật đầu, ánh mắt chân thật không hề dối trả.
Hít sâu một hơi, cô chỉ vào công viên đối diện cách đó không xa: "Chúng ta ra bên kia nói chuyện, để tôi suy nghĩ một chút."
Mặc dù là cô yêu cầu chuyện hoang đường như vậy nhưng thực tế cô cũng không muốn kết hôn với anh.
Cô chỉ là muốn đùa giỡn Lê Minh Thành, chuyện anh đồng ý là ngoài dự liệu của
CÔ.
"Thật ra thì anh cũng không nhất thiết phải đồng ý" Ngồi xuống ghế trong công viên, Dương Ngọc Nhã nhẹ giọng nói.
Mỗi lần mơ ngủ là lại mơ thấy có gia đình chẳng có tình người kia, dẫu sao kết hôn cũng không phải chuyện đùa, có thể không có tình cảm nhưng tuyệt đối không được cưỡng ép.
Cô không hy vọng trong tương lai người đàn ông này nói tôi cưới cô cũng chỉ vì trách nhiệm...
"Không liên quan, tôi cũng cần một cuộc hôn nhân không tình cảm" Ánh mắt Lê Minh Thành thâm trầm nhìn màn đêm phía trước, xung quanh người tỏa ra hơi thở làm người ta khó nhìn ra anh đang nghĩ gì.
"Ý anh, anh chỉ cần hôn nhân lấy tiền đề là không có tình cảm phải không?" Cô tò mò khó hiểu hỏi.
Anh lại gật đầu, Dương Ngọc Nhã kinh ngạc lớn giọng hỏi: "Tại sao?"
Cứ như duyên phận, trên thế giới này thế mà cũng gặp được người giống như cô, không cần hôn nhân có tình cảm...
"Muốn quên đi một đoạn tình cảm" Lê Minh Thành không có ý muốn giấu giếm, rất trắng trợn nói thẳng.
Cô không tò mò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223013/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.