Vũ Minh Anh đang bận rộn dùng điện thoại di động nhắn tin trên Zalo, thiếu chút nữa bị sặc nước bọt chết, cô ấy khiếp sợ xoay đầu sang: "Cậu nói gì? Mất trinh rồi?"
"Ừ" Cô buồn bực gật đầu.
"Tình huống thế nào? Cho bạn trai rồi? Nhưng mà mình chưa từng nghe cậu kể có bạn trai, sao tốc độ nhanh dữ vậy?"
Lời cô bạn thân khiến cô đang rét vì tuyết lại giá vì sương, buồn bực vò và mái tóc dài, cô ảo não nói: "Đâu có biết anh ta là ai đâu!"
Như nghe được chuyện lạ đó đây, Vũ Minh Anh kinh hãi, cô sờ trán của Dương Ngọc Nhã, lo lắng nói: "Cậu bị bệnh rồi hả? Cậu đã ngủ với người ta rồi, chẳng lẽ cậu không biết người ta là ai?"
"Tớ cũng đâu có tự nguyện..." Nhớ tới sự trong trắng đã mất mà không hiểu vì sao, cô chán chường ngồi xổm trên đất.
2
Bầu không khí nháy mắt đông cứng, dài dằng dặc như một thế kỉ, tiếp theo giống như núi lửa bùng nổ: "Dương Ngọc Nhã! Chẳng lẽ cậu bị người ta cưỡng hiếp sao?!"
Bị người ta cưỡng hiếp sao? Một câu hỏi rất khó trả lời, đây là sai lầm vốn không
nên xảy ra trong đời cô, nhưng lại thật sự đã xảy ra...
Buổi tối lung linh tràn ngập sắc màu, có thể nghe thấy tiếng nhạc dồn dập đầu đó, một con đường nhộn nhịp, đi qua nó chính là hướng của rạp chiếu phim.
"Ngọc Nhã, sao cậu trở nên chậm tiêu như vậy, anh ta nói anh ta bị người ta chuốc thuốc, cậu tin ngay?".
2
Vũ Minh Anh vừa nghe xong tường tận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223010/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.