Xung quanh lại một lần nữa khôi phục lại vẻ yên tĩnh ban đầu, người đàn ông đứng trong bóng tối áy náy hỏi cô: “Cô tên là gì? Cô muốn được đền bù cái gì?”
Bốp...
Một cái tát thật mạnh đáp lên trên mặt anh, Dương Ngọc Nhã vội vàng mặc quần áo tử tế rồi chạy vào bóng đêm mịt mờ.
Sau lưng truyền đến tiếng gọi mơ hồ của người đàn ông: “Rất xin lỗi, tên tôi là Lê Minh Thành.”
Lê Minh Thành, Dương Ngọc Nhã cô nhớ kỹ cái tên này.
Trở về nhà, rốt cuộc thì cuộc chiến cũng đã dừng lại, cả căn phòng hỗn độn, mẹ cô là Trần Thu Liên ngồi trên ghế sô pha phụng phịu, thấy cô đẩy cửa đi vào, thì hất mặt quay đầu sang phía khác.
Cô yên lặng đi về phòng của mình, đang lúc muốn đóng cửa, thì Trần Thu Liên đang ngồi im lặng bỗng nhiên gào lên một tiếng: “Dương Ngọc Nhã, có phải là mắt mày mù rồi không? Không thấy mẹ mày đang đau lòng sắp chết à? Mày không biết dỗ dành một chút sao?”
Cô âm thầm cười lạnh, lúc bà khổ sở thì trách tôi không nhìn thấy, vậy lúc tôi đau lòng thì bà có biết được gì không?
Rầm một tiếng, cô đóng cửa phòng lại, dứt khoát, lưu loát.
“Dương Ngọc Nhã, nếu biết mày như thế này thì đáng lẽ lúc sinh mày ra tao phải bóp chết mày đi thì hơn!”
Câu nói này cô đã nghe mười mấy năm rồi, đã không còn cảm giác gì nữa.
“Lớn lên cũng giống người, mà hai mươi tám tuổi rồi còn không gả ra ngoài được, cũng không biết tỉnh lại đi!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223008/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.