Chương 1309
Còn nữa, đèn dầu sáp thơm ở đầu giường của anh cũng hết rồi nên em đã đổi cái mới, như vậy có thể giúp anh ngủ ngon hơn.”
Cô ta đi đến chiếc bàn ở đầu giường, thuần thục giúp anh đốt hương đèn dầu.
Cố Thành Trung lặng lẽ nhìn bóng lưng cô ta, hai bàn tay nắm chặt.
Đến khi cô ta quay lại, trong chớp mắt mọi sự thù địch của anh biến mất không còn dấu vết.
Anh cười nhẹ uống hết sữa bò, dù biết rõ trong sữa có bỏ thêm một vài loại thuốc gì đó.
“Chuyện tối nay… anh nghĩ như thế nào?”
Tạ Quế Anh hỏi một cách thận trọng. Cô ta sợ thuốc của mình có vấn đề, để không xảy ra sơ suất nào nên cô †a đã tăng nhiều liều lượng của thuốc.
Cũng… nên cùng anh phát sinh chút gì đó để củng cố lại vị trí của bản thân trong gia đình họ Cố.
Cô ta rúc vào trong ngực anh nhưng anh không từ chối.
Cô ta nhìn anh đây ám muội, có chút lộ liễu.
“Không có nghĩ như thế nào, không thương chính là không thương, cô ta ở cùng ai cũng được, nhưng không nên mơ tưởng đến việc cản trở chuyện của chúng ta.”
“Anh…anh cứ như vậy mà yêu em sao?”
Tạ Quế Anh níu lấy cà vạt của anh, đầu ngón tay xoay quanh, còn tay kia nhẹ nhàng đặt lên cúc áo sơ mi của anh.
Cô ta đã thêm thuốc nên hiểu rất rõ chuyện này.
Chỉ ngắn ngủi trong hai mươi ngày, anh mỗi ngày đều hít thứ hương này vào, độc tố đã sớm xâm nhập vào trong cơ thể.
Loại thuốc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-va-co-vo-nho/302829/chuong-1304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.