Đường Hoan nhíu mày từ chối: “Tôi không đi.”
Nói xong cô cúi đầu xuống lướt weibo, dì Đồng nghe vậy khẽ thở dài và nói với vẻ lo lắng: “Phu nhân, cô hà tất phải như vậy? Tục ngữ có câu, vợ chồng nào có mối thù qua đêm, tôi thấy cậu chủ đối xử với cô rất đặc biệt, cô....”
“Dì Đồng, dì ra ngoài trước đi, tôi hơi buồn ngủ.” Không đợi dì Đồng nói xong, Đường Hoan liền ngắt lời dì, sau đó cô thuận người nằm xuống giường và coi như không nghe thấy gì.
Dì Đồng thấy vậy đành nuốt những lời còn lại xuống cổ họng, cuối cùng không nói gì nhiều mà chỉ nhắc lại những lời của Đoạn Kim Thần: “Cậu chủ nói nửa tiếng nữa sẽ về đến nhà, bảo cô hãy chuẩn bị thật tốt.”
Đường Hoan nằm trên giường làm như không nghe thấy gì, cô kéo chăn chùm kín đầu mình, cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, cô mới hất chăn ra và ngơ ngác nhìn trần nhà, trong mắt thoáng qua một sự chua xót.
Bốn mươi phút sau, khi Đoạn Kim Thần trở lại biệt thự, Đường Hoan có chút buồn ngủ. Khi Đoạn Kim Thần bước vào phòng thấy Đường Hoan đang nằm trên giường giống như một cái xác, anh liền đi tới bên giường với sắc mặt u ám: “Đứng dậy.”
Chờ một lúc không thấy cô trả lời, anh cau mày, khi anh định lên tiếng lần nữa thì người ở trên giường đã có động tĩnh.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Đoạn Kim Thần và gằn từng chữ nói: “Em không đi!”
Sắc mặt người đàn ông trầm xuống, anh nói một cách bá đạo: “Không do em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655796/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.