Trong lúc nói chuyện cô đã thu xếp xong vẻ ngoài của mình và nói một cách lo lắng: “Tối qua vất vả cho cậu rồi, cho dù mình có nói gì hay không, cậu cũng đừng để tâm, những lời nói khi say rượu đều không thể coi là thật, mình đi trước đây, tạm biệt....”
Từ đầu đến cuối, cô đều lắng nghe La Vưu Phi nói, khi cô định lên tiếng, bóng dáng của cô ấy đã biến mất ở cửa rồi.
Căn phòng lập tức trở lại yên tĩnh, giống như cô ấy chưa từng xuất hiện. Đường Hoan bất lực lắc đầu, cô định ngủ thêm một lát nhưng không ngờ cánh cửa đột nhiên vang lên, cô còn tưởng là La Vưu Phi quay lại.
Cô vén chăn lên và xuống giường, sau đó cười nói: “Mình nói này, cái tính khí nóng nảy này của cậu khi nào mới thay đổi được vậy, không phải lại quên cái gì....”
Khi cô nhìn rõ người đứng ngoài cửa là ai, lời nói còn dang dờ của cô đột nhiên dừng lại.
Cô còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông đã đẩy cửa bước vào với một cơn bão. Đường Hoan lùi lại hai bước. “Rầm” một tiếng, người đàn ông đóng sầm cửa lại khiến Đường Hoan sợ đến nỗi toàn thân run lên.
Người đàn ông sải bước vào phòng, Đường Hoan lùi lại mấy bước, nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông càng ngày càng gần, cô lo lắng nuốt nước bọt.
Anh bước tới nắm chặt tay Đường Hoan và nói với giọng lạnh lùng: “Tại sao tối qua không về nhà, tại sao không nghe điện thoại của anh?”
Hôm qua anh đợi cô cả đêm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655733/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.