Cô hừ lạnh và thu tay lại, lạnh lùng nói: “Hai mẹ con các người đánh tôi còn ít sao? Tôi sẽ tính rõ từng món nợ một với các người, bây giờ tôi đã không còn là Đường Hoan của trước đây để các người tùy ý đánh mắng nữa rồi. Hãy nhớ lấy, nếu như tôi còn sống một ngày nào thì hai mẹ con các người đừng nghĩ đến việc được sống yên ổn.”
Cô khí thế hào hùng, không một tia chùn bước, trong mắt không hề có chút sợ hãi nào.
Lê Mỹ Mỹ nhất thời quên mất việc phải phản ứng lại, khi bà định thần lại, trong phòng bệnh đã không còn bóng dáng của Đường Hoan từ lâu rồi.
Sau khi Đường Hoan rời khỏi phòng bệnh của Đường Vãn Tình, cô liền đến phòng bệnh của bà ngoại, khóe miệng cong lên để lộ tâm trạng lúc này của cô.
Cô ở trong phòng bệnh của bà ngoại hai tiếng đồng hồ, sau khi nói ra hết những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này cô mới rời khỏi bệnh viện và trở về biệt thự.
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, sau khi ăn tối xong Đường Hoan ngồi ở phòng khách một lúc rồi đi lên lầu để tắm.
Trong phòng tắm sương khói lượn lờ, Đường Hoan thả lỏng cơ thể nằm trong bồn tắm lớn, trên mặt cô là một nụ cười hạnh phúc.
Làn da trắng như sữa lại càng trở nên trong suốt óng ánh dưới làn nước, da mặt cô trở nên hồng hào vì hơi nóng.
Hai mươi phút sau, Đường Hoan quấn khăn tắm đi ra ngoài, cô lấy một chiếc khăn lau tóc và nhất thời không chú ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655706/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.