Ngước mắt nhìn lên, ngũ quan anh tú của người đàn ông hiện ra trước mắt, tim đập loạn nhịp, cánh tay đặt trước lồng ngực anh như bị lửa đốt vậy.
“Mê rồi à?”
Một câu nói ngắn gọn được buông ra, kéo lí trí của Đường Hoan quay trở lại với thực tại. Đẩy anh lùi về sau một bước, ánh mắt cô hoang mang, thấp giọng nói với anh một tiếng:
“Cảm ơn.” Sau đó liền quay người định bỏ đi.
Không ngờ anh đột nhiên nắm lấy tay cô, dùng lực kéo lại, cả người cô một lần nữa đổ vào lòng anh, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt, cô lên tiếng hỏi:
“Anh làm gì vậy?”
Siết chặt cánh tay đang đặt trên eo cô, khuôn mặt tiến gần hơn về phía cô, hơi thở ấm nóng của anh phả lên gương mặt cô, hạ giọng ấm áp ghé sát bên tai cô rồi nói:
“Em cảm thấy anh đang muốn làm gì?”
Trong bầu không khí yên tĩnh lúc này, giọng nói ấm áp ấy của anh như mang theo một năng lực vô hình, quyến rũ lấy cô. Nhịp tim Đường Hoan đập mạnh, hai má bỗng ửng đỏ lên:
“Sao em biết được anh đang muốn làm gì chứ? Bỏ em ra, em muốn đi nghỉ ngơi.”
Cô bây giờ mệt tới mức chỉ muốn lên giường đi ngủ, nhưng người đàn ông này không muốn buông cô ra.
“Vậy thì cùng nhau nghỉ ngơi nào!”
Nói xong, anh ôm lấy eo cô đi về phía phòng ngủ, Đường Hoan vùng vẫy không chịu.
“Em không cần! Anh buông em ra đi, em ngủ ở phòng khách!”
Có đánh chết cô cũng nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ba-dao-cam-do-em/1655675/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.