Phương Tiểu Anh cũng không biết hắn cho cô uống cái thứ gì, cô chỉ quan tâm bây giờ phải làm sao thoát khỏi ma trận của hắn thôi.
Cô cứ hết cắn lại đánh hắn đánh đến cô mệt lã nhưng mà hắn cứ như một pho tượng không hề di chuyển, cứ ở trên người cô chiếm tiện nghi.
Lúc hắn tiến đến lớp phòng tuyến cuối cùng cô cũng tuyệt vọng rồi, nếu cái này thực sự xảy ra, cô chính là ô uế.
Mà ô uế như thế thì làm sao xứng với người đàn ông kia đây, nghĩ đến đây nước mắt của cô càng rơi lợi hại.
Nhưng rồi chính lúc này cái cửa phòng xảy ra một trận vang thật lớn.
" Ầm" cánh cửa bị đá tung ra, cái cánh cửa được thiết kế rất tỉ mỉ, lại còn làm bằng loại gỗ cực tốt, vừa to vừa cứng.
Phá được nó thì cái sức lực thực không phải tầm thường.
Chỉ thấy người đàn ông đang đè trên người cô bị lôi ra đấm hai đấm vào mặt, làm anh ta ngã ra một góc, khóe miệng cũng chảy máu.
" Tôn tổng à, ra tay cũng nặng quá rồi nha" lấy tay quẹt máu ở khóe môi của mình, anh ta cũng không có tức giận, ngả ngớn nói
" Thương tổng à, cái này cũng nhẹ lắm rồi, nếu ra tay thật đến nói anh cũng không nói được đâu"
Yên Thần tiếng đến chỗ Thương Thụy Mặc nắm cổ áo lôi lên ép anh ta phải nhìn thẳng vào mắt của mình,
"Người của tôi anh còn dám đụng, bản lĩnh của anh đúng là vẫn to lắm".
"Ha, quá khen rồi, mà cái người anh nói là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233180/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.