Theo đồng hồ sinh lý của mình, Tiểu Anh nặng nề thức giấc, đồng hồ sinh lý của cô luôn đúng, dù ngày hôm trước mệt cỡ nào thì cũng không ngủ quá sáu giờ sáng,
Vừa ngồi dậy toàn thân của cô liền mãnh liệt đau nhức, giống như vừa bị mấy con trâu nước hút vậy, đặc biệt là chỗ đó, hình như sưng lên rồi.
Bọn chúng đang nhắc nhở cô, đêm qua cô và anh thực sự trở thành vợ chồng rồi, tuy là cái này cô cũng không nguyện ý.
Xoay đầu nhìn qua người đàn ông đang ngủ bên cạnh, ký ức đêm qua liền ùa về làm cho tim cô nhói lên một cái, nhưng rồi cô cũng không có oán trách.
Cái người đàn ông này cô vẫn luôn gọi là chồng, cho dù cái tiếng chồng này chưa bao giờ được phát ra thành tiếng.
Thật đẹp, lòng cô cảm thán một câu, quanh người anh lúc nào cũng luôn có khí chất vương giả ngay cả bây giờ cũng vậy
Cho dù là ngủ cũng đẹp đến lạ thường, anh mang nét đẹp Châu Á, cái mũi lại mang hơi hướng của phương Đông, môi mỏng bạc tình bạc nghĩa, khuôn mặt của anh cứ như được người ta đúc thành,
Tiểu Anh cứ thất thần nhìn anh ngủ, đây cũng là lần đầu cô được ngủ chung với anh, coi như đây là giá lần đầu của cô đi.
Rất lâu rồi cô mới có thể nhìn anh gần như vậy,
thôi thì cứ nhìn lâu một chút,
khi anh ngủ sẽ không có tàn nhẫn, sẽ không có ghét bỏ cô, như vậy thực tốt.
Nhưng mà ngủ rồi cũng sẽ dậy thôi, lại sẽ tàn nhẫn với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233173/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.