Tôn Yên Thần nhìn Tiểu Anh an tĩnh nằm trên giường bệnh, anh thật đau lòng.
Say này anh sẽ không để cô sinh con nữa đâu, đau đớn như vậy, anh chỉ muốn gánh thay cô.
Cúi người anh dịu dàng hôn lên trán của cô.
"Lợi dụng lúc em đang hôn mê mà chiếm tiện nghi phải không?" Tiểu Anh oán trách lên tiếng nhưng thật ra tâm cô có loại ấm áp khó tả.
Tôn Yên Thần nghe được âm thanh của cô liền hớn hở vui mừng
"Em tỉnh rồi"
Tôn Yên Thần liền chạy đi lấy nước đút cho cô uống.
Uống xong nước Tiểu Anh đưa tay ngoắc ngoắc Tôn Yên Thần
"Anh lại đây"
Anh liền nghe lời đưa đầu lại
"Cốc" Tiểu Anh dùng tay kí đầu anh một cái đau điếng
"Uii, sao đánh anh?" Tôn Yên Thần tủi thân ôm đầu, cái vợ này nè, quá đáng quá đáng.
"Anh đó, em không có quên lúc em ngất đi anh nói cái gì" Tiểu Anh nhớ tới truyện lúc nãy lại hờn giận
"Anh chỉ muốn em tỉnh dậy hoii mà, oan ức quá, huhu" Tôn Yên Thần trề môi, thật sự oan ức quá mà
"Hứ, anh mà dám làm thật thì đừng trách tại sao nước mắt lại mặn nha" Tiểu Anh hăm dọa anh, đưa tay muốn kí anh thêm một cái
Tôn Yên Thần liền né ra ôm đầu mình, cô kí rất đau đó.
Bộ dạng sợ sệt đó của anh làm Tiểu Anh thật buồn cười
"Con em đâu?" Tiểu Anh nhẹ nhàng hỏi anh, ánh mắt hiện lên yêu thương của người mẹ
"Đang ở chỗ y tá, anh đi mang đến cho em" Tôn Yên Thần dịu dàng đáp cô, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006849/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.