"Bịch bịch bịch" âm thanh tiếng bước chân dồn dập hối hả vang lên trong bệnh viện.
Một người đàn ông to lớn toàn thân đều là vết thương được đẩy vào phòng cấp cứu
"Người nhà bệnh nhân xin ở ngoài" Tiếng của nữ bác sĩ vang lên ngăn chặn người phụ nữ muốn tiến vào theo.
Sau đó cánh cửa phòng cấp cứu khép lại, đèn phía trên cũng bật lên.
Tiểu Anh đứng ở ngoài tay chân vẫn còn run lẩy bẩy, lo lắng ngồi xuống cái ghế ở đó, chấp tay cầu nguyện.
Hốc mắt cô đỏ âu, tim đập rối loạn, các ngón tay ngón chân đều lạnh ngắt, trên người cô dính rất nhiều máu, đều là máu của anh.
Anh chảy rất nhiều rất nhiều máu, anh là vì cứu cô và Tiểu Bảo mới ra nông nổi này, khoảnh khắc nhìn thấy anh nằm ở đó Tiểu Anh liền biết bản thân cô vẫn còn rất yêu anh, thấy anh bị thương thành ra như vậy Tiểu Anh lo đến quên thở, lo đến rợn người, cô thật sợ, sợ anh rời xa cô.
Cô đồng ý với anh, cô muốn cũng anh trở về nhà. Cô không cần biết quá khứ như nào tương lai ra sao cô cũng muốn trở về cùng anh.
Cả hành lang bây giờ im lặng tuyệt đối, cô có thể nghe được tiếng hít thở đầy hoảng loạn của mình.
Hai tay cô nắm chặt với nhau co người, cô sẽ ngồi đây chờ anh, anh nhất định sẽ không sao đâu.
"Cạch" Sau mấy tiếng đồng hồ cuối cùng đèn cấp cứu cũng tắt, cánh của mở ra
Tiểu Anh liền khẩn trương chạy đến đứng trước mặt bác sĩ
"Bác sĩ, anh ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006844/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.