Ông ta vừa nhìn thấy Tôn Yên Thần cái dáng vẻ hùng hổ đòi đánh bọn nhỏ liền biến mất, toàn thân có loại run rẩy không chịu được.
Tại sao anh ở đây? anh ta phát hiện ông làm loại chuyện xấu này có phải sẽ chán ghét ông ta không.
Nhưng mà cũng liên quan gì đến anh ta chứ? chuyện của nhà ông ta mà.
Nhưng mà gặp được anh phải kiên dè, kính cẩn một chút, mong là đừng bị ghét
Ông ta lòm còm bò dậy, cừi hề hề nhìn anh
"Tôn tổng, trùng hợp quá sao anh lại ở đây"
Thấy Hứa Khanh, Tôn Yên Thần lại càng tức giận, trên trán dày cộm rân xanh, muốn động tay động chân với con anh, tìm chết.
Quanh người anh toát ra loại sát khí chèn ép dây thần kinh của người khác, ác ma mở miệng
"Không có trùng hợp đâu, tôi đến đây là muốn đánh chết ông"
Nghe anh nói, mồ hôi ông ta đổ càng nhiều, cả người run sợ
"Tôi đã làm gì sai?" Sao anh lại tức giận như vậy, ông ta đụng sai chỗ rồi sao
Hứa Khanh nghi ngờ nhìn qua hai đứa nhóc kia, chết rồi có khi nào đụng nhằm tiểu thư hay công tử nhà họ Tôn không?
Ông ta mặt cắt không còn giọt máu máy móc nhìn lên Tôn Yên Thần
Anh đứng đó cứ như ác quỷ, muốn xử chết ông, mang theo sự dữ tợn anh ngồi xuống nắm cổ áo ông ta kéo lên
"Con gái tôi, ông còn muốn đụng đến, còn dám hỏi"
Dơ tay muốn đấm ông ta thêm một cái nhưng nhìn quanh thấy ở đây có rất nhiều bạn nhỏ, anh liền kiềm chế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006827/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.