Trong bữa ăn Thương Thụy Mặc cứ líu lo gấp cái này cho Tiểu Anh gấp cái kia cho Tiểu Bảo, miệng thì luyên thuyên rất nhiều có thể nhìn ra anh rất vui.
Sau khi dùng bữa xong Thương Thụy Mặc tiếc nuối quay về nhà của mình còn Tiểu Anh và Tiểu Bảo tiếp diễn là cuộc sống bình thường thường có.
Nằm trên cái giường ngủ màu hồng Tiểu Anh ôm Tiểu Bảo trong lòng, vỗ về bé
"Ngày mai mẹ đưa Bánh Bao đến trường mới nha" Tiểu Bảo của cô đến tuổi đi học rồi
Tiểu Bảo tròn xoe mở to đôi mắt lấp lánh của mình nhìn mẹ của mình giọng nói ngọt ngào vui vẻ vang lên
"Dạ"
Tiểu Bảo đợi ngày nay lâu lắm rồi, từ hai hôm trước nghe mẹ nói sẽ đem bé đi bé đã nôn nao đến nóng lòng.
Được đến trường nhất định sẽ rất vui đi, bé nghe người ta nói vui nhất là khi được đi học nha.
"Mẹ đi cùng con ạ?" Tiểu Bảo biết mẹ rất bận, nếu mẹ có thời gian đi với bé, bé thật rất vui đó
"Đúng vậy, Bánh Bao vui không?" Tiểu Anh cười tươi hôn lên trán của bé
"Bánh Bao rất vui ạ" Bé cười rất đáng yêu trên đôi má phún phín lộ ra hai cái đồng tiền
"Bánh Bao ngủ đi, ngày mai mới có tin thần thật tốt để đi đến trường" Tiểu Anh vuốt vuốt lưng Tiểu Bảo, Tiểu Bảo lại rất thích được mẹ vuốt lưng, liền thoải mái như con mèo con trong lòng mẹ an tĩnh, hai mắt dần buông rồi chiềm vào giấc ngủ
Tiểu Bảo vừa ngủ vừa nôn nao đến ngày mai, khi ngủ trên môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006822/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.