Xem ra anh phải nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ, nhanh chóng rước Tiểu Anh về làm vợ.
Nghĩ tới đây trong mắt Thụy Mặc hiện lên quyết tâm, anh muốn cả đời này bảo vệ cô
Đang trong dòng suy nghĩ của mình anh không biết từ bao giờ Tiểu Anh đã đứng trước mặt mình
"Thụy Mặc ra ngoài mua cho em ít đồ được không?"
Tiểu Anh trong chiếc tạp dề màu hồng, cầm lấy một tờ giấy đưa cho Thương Thụy Mặc dịu dàng lên tiếng.
Cô phát hiện ra bữa ăn hôm nay thiếu chút đồ, mà nồi canh đang nấu kia bỏ dỡ thì rất không nên, chỉ có thể nhờ Thụy Mặc mua giúp.
Thụy Mặc hoàn thần nhìn qua Tiểu Anh anh liền đơ người, cô trong hình ảnh chiếc tạp dề xinh đẹp, trên mặt lém lem vài ba vết bẩn, trán lấm tấm mồ hồi, đang nở nụ cười dịu dàng với anh đây là hình ảnh của người vợ mà anh luôn mơ về
"Thụy Mặc?" Tiểu Anh thấy Thụy Mặc đơ ở đó liền lên tiếng kêu anh một cái
"À" Thụy Mặc giật mình phát hiện ra vẻ thất thố vừa rồi liền thu hồi nó lại nhẹ đáp cô một tiếng
"Anh biết rồi, em cứ để anh" anh nhận lấy tờ giấy trong tay cô, nhanh chóng đứng lên
"Làm phiền anh rồi" Tiểu Anh nhìn anh nở nụ cười khách sáo rất xinh đẹp
"Phiền gì chứ, em nấu cho anh ăn rồi" Thụy Mặc nở nụ cười đẹp trai ngời ngời trả lời Tiểu Anh
"Chú Thương ra ngoài ạ, cho bé đi với, bé muốn mua bút vẽ, mẹ cho con đi với chú nha" Tiểu Bảo đang xếp hình một bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006820/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.