Dương Hiển cùng đám vệ sĩ cũng đi ra với Tôn Yên Thần, Dương Hiển kính cẩn, kép nép cất tiếng hỏi
"Tổng giám đốc, Phương Linh Linh, xử lý làm sao đây?"
Dương Hiển cảm thấy cũng thật trùng hợp, lúc anh điều tra lý do Phương Linh Linh xuất ngoại thì biết được cô ta không đi một mình mà là đi cùng một người khác.
Anh còn đang ráo rít điều tra kẻ đó, không ngờ Tôn Yên Thần gọi đến bảo anh đến đây xem tình hình, liền đụng mặt kẻ cần tìm này, cũng biết được nguyên do vì sao Phương Linh Linh rời đi.
Nhắc đến Phương Linh Linh ánh mắt đau thương của Tôn Yên Thần liền trở thành âm lãnh, tàn nhẫn nói ra một câu
"Một người thích nói dối như cô ta, cắt lưỡi đi"
"Vâng"
Dương Hiển đứng đó tặc lưỡi một cái, tổng giám đốc xem ra vẫn còn nương tay đó.
Nếu không niệm tình cô ta ở bên anh mấy năm trời, thì có lẽ đã cho người bạo hành cô ta đến chết, rồi băm nhỏ xác ra, vứt cho kiến bu
Tôn Yên Thần phân phó xong cũng bước đi, để lại phía sau là tiếng là thất thanh của người phụ nữ ác độc nào đó.
Về đến nhà, Tôn Yên Thần tiến vào phòng Tiểu Anh, nơi này anh vẫn luôn được anh dọn dẹp sạch sẽ, ngoài anh ra không được ai bước vào.
Ngồi lên cái giường ở đó anh nhìn xung quanh, phòng của cô rất đơn điệu, một cái giường, một tủ đồ, một bàn trang điểm nói là bàn trang điểm nhưng ở đó trước giờ vẫn rất ít mỹ phẩm.
Từ khi cô về làm vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006815/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.