Phương Tiểu Anh và Tiểu Bảo cùng ngồi vào ghế thắt dây an toàn tất cả đều xong, chỉ là ấn đường của Tiểu Anh xám xịt, cái tên kia vẫn lẽo đẽo theo cô, mà còn ngồi ngay sau cô, thật sự là bám dai như đỉa
Chuyến tàu bắt đầu khởi động, có thể nghe tiếng động cơ chuyển động, âm thanh bánh xe va vào đường ray kêu lét khét, ầm ầm tàu chạy, nụ cười trên môi Tiểu Bảo nở càng tươi, bé rất hào hứng,
Tiểu Anh bình tĩnh quan sát Tiểu Bảo, khác với ai kia phía sau đổ mồ hôi lớp lớp, Tôn Yên Thần từ nhỏ tới lớn sợ nhất là cái trò này, lúc nhỏ anh từng bị trật đường ray xảy ra tai nạn tuy là may mắn sống nhưng nó để lại một bóng ma lớn trong tâm trí anh,
Tàu đi càng ngày càng nhanh Tiểu Bảo vui vẻ hét lên, Tiểu Anh cũng thích thú, cảm giác mạnh này không tồi . truyện tiên hiệp hay
Tôn Yên Thần nhìn "vợ, con" của mình vui vẻ cũng cắn răng bấm bụng tiếp nhận, mỗi lần tàu lên cao rồi rơi xuống là anh nhắm mắt cầu nguyện,
sau một hồi cuối cùng tàu cũng dừng
Tiểu Anh cùng Tiểu Bảo vui vẻ bước xuống, Tôn Yên Thần thì mặt mài tái mét, hai mắt thất thần, giống bị câu đi hồn rồi vậy
Tiểu Bảo nhìn thấy chú xấu xa như vậy có chút buồn cười nói với Tiểu Anh
"Mẹ ơi, chú này yếu mà còn ra gió"
Tiểu Anh nghe được liền bật cười thành tiếng, nhìn qua Tôn Yên Thần khuôn mặt tái xanh, đúng là yếu mà còn ra gió, sau đó quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006811/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.