Vừa mở cửa bước ra chuẩn bị đi làm, Tiểu Anh đã thấy Thương Thụy Mặc đứng trước cửa nhà mình, mặc bộ vest đen rất đẹp trai,
"Anh đến đưa em đi làm" Thụy Mặc trầm tĩnh lên tiếng, trong lòng nảy ra lo sợ, lần này cô có từ chối anh nữa không đây,
"Cảm ơn anh" Tiểu Anh nhẹ nhàng lên tiếng khiến ai kia đứng đó vui đến ngơ ngác, Thụy Mặc nghe được câu cám ơn anh, đang sợ phía sau có thêm câu "em tự đi được rồi" nhưng mà cô không có nói, khiến anh thật vui
"Đi thôi" Thụy Mặc kéo tay Tiểu Anh bước đi trên miệng vẫn luôn mang theo nụ cười giống như là cậu học sinh lần đầu yêu
Tiểu Anh phía sau anh cũng vui lây, nhìn lại đôi tay đang nắm của hai người Tiểu Anh có chút ngại ngùng, muốn rút ra nhưng suy nghĩ tới cái gì đó cô lại để yên cho anh kéo đi.
Ngồi trong xe, Thụy Mặc nhìn Tiểu Anh không chuyên nghiệp bắt chuyện vẫn là cái motip cũ
"Em ăn sáng chưa?"
"Em chưa" Tiểu Anh thành thật lên tiếng, đêm quá cô làm việc đến khuya ngủ gục trên bàn, sau đó lại ngủ quên lúc dậy trời đã rất sáng rồi, cô phải gấp gáp thay đồ đi làm nên chưa có thời gian ăn sáng,
"Anh đưa em đi ăn" Thụy Mặc như là thời tới chóp lấy cơ hội gắn chặt thêm mối quan hệ của hai người
"Còn 10 phút nữa là vào làm rồi, ăn không kịp đâu, anh đến công ty đi" Tiểu Anh cầm tệp hồ sơ trên tay nhẹ nhàng xem, cất tiếng từ chối Thụy Mặc, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006800/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.