Tiểu Anh cũng rất vui vẻ, gật đầu đồng ý,
"Cái này nhất định là em có thể làm cho anh no bụng" trên môi cô nở nụ cười tươi
Thương Thụy Mặc hạnh phúc đến đứng hình mất vài giây, hôm nay anh cảm thấy cô thân thiện với anh hơn mọi khi, giống như là anh đã bước được thêm một bước trên con đường đến tim cô,
Tiểu Bảo một bên cười tủm tỉm, rõ ràng lúc nãy Tiểu Bảo nói đói, nên chú Thương đã đem bé đi ăn, chú cũng có ăn mà bây giờ lại nói đói, ý đồ này bé biết rất rõ nha
Sau đó Phương Tiểu Anh cùng Thương Thụy Mặc bắt đầu làm cơm, không khí thật sự ấm áp.
Món ăn cuối cùng được bê ra Tiểu Bảo đã ngồi sẳn vào bàn, Thụy Mặc ngồi bên trái bé còn Tiểu Anh thì ngồi bên phải của bé, cả ba cùng nhau ăn cơm
"Ngày mai, đích thân anh đưa em đến bộ phận làm việc" Thụy Mặc nhẹ nhàng lên tiếng gấp một miếng đồ ăn bỏ và bát của cô
"Được không đó, cũng chỉ là nhân viên của anh lại làm hùng hổ như vậy, người ta sẽ chán ghét em đó"
"Không đâu, anh còn muốn để tất cả các cổ đổng ra đón em" Thương Thụy Mặc bình thản nói
Tiểu Anh liền lắc đầu, gáp gấp nói
"Thôi, nghe anh, đi cùng anh thôi, nếu mà các cổ đông ra đón người ta còn tưởng em là tổng giám đốc đương nhiệm"
"Bà xã tổng giám đốc thì thế nào" Thương Thụy Mặc âm trầm nói, quan sát biểu cảm của Tiểu Anh
Tiểu Anh đang gấp miếng rau nghe câu này miếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006797/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.