Bác sĩ băng bó xong, Phương Tiểu Anh liền chạy đi khám thai,
lúc cầm bảng kết quả trong tay vui đến môi cười không hạ xuống được tay cô nhẹ nhàng xoa bụng,
em bé rất tốt nhưng mà có điều bé có chút yếu thiếu dinh dưỡng, cô gần đây tâm trạng không được tốt điều trách người mẹ như cô,
đứa bé này đã định sẳn là không có ba nghĩ đến đây môi cô liền hạ xuống mắt ánh lên vẻ buồn rầu nhưng không sao cô sẽ làm thật tốt,
cho con một người mẹ thật tốt, tốt luôn cả phần của ba nó
Thương Thụy Mặc đến bây giờ vẫn luôn đi theo cô, trầm ấm lên tiếng
"Tôi đưa cô về nhà"
Tiểu Anh nhẹ nhàng lắc đầu
"Tôi không muốn về nhà"
cô thật không muốn về nhà, nghĩ đến bọn họ cô thật chán ghét, tra nam với tiện nữ cứ để họ có không gian riêng đi, cô không nên phá đám.
"Cô muốn đi đâu?" Thương Thụy Mặc mấy phần cũng hiểu cô vì cái gì không muốn về
suy nghĩ một hồi cô nói ra địa chỉ nhà của Tô Thanh Thanh
"Ừm, tôi đưa cô đi" Thương Thụy Mặc dịu dàng nói với cô
Tiểu Anh nhìn anh có chút khó hiểu hôm nay anh dịu dàng đến vậy không có chọc giận cô.
Trên xe, Phương Tiểu Anh cảm kích nhìn Thương Thụy Mặc nhẹ nhàng nói
"Cảm ơn anh"
"Chuyện gì?" Thương Thụy Mặc chuyên chú lái xe nghe cô nói cũng ôn tồn đáp lại
"Chuyện anh giúp tôi ở khách sạn"
"Tôi chỉ vô tình đi ngang nhìn thấy thôi, không có gì"
Thật sự là vô tình, hôm nay anh có việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006790/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.