Phương Tiểu Anh từ từ mở mắt mó hồ nhìn thấy cảnh vật trước mắt liền hốt hoảng ngồi bật dậy.
Đầu óc một trận chao đảo cái trán hình như vẫn đau, sao lúc bị đánh cô không thấy đau như bây giờ vậy?
Cô là đang ở đâu đây? cái này rõ ràng không phải phòng của cô cũng không phải bệnh viện.
Cô nhớ cô lao ra đường mặc xe tông chết rồi, vậy đây là thiên đường sao?
Căn phòng này rất rộng, 4 phía được bài trí theo kiểu quý tộc.
Trên tường ở đâu cũng thấy tranh, đặc biệt là cái bước tranh lớn treo ở bước tường đối diện kia.
Một người nữ đang khỏa thân trên tay cầm theo một con rắn rất đẹp rất ma mị nhưng Tiểu Anh nhìn không quen.
Mỗi cái ghế cái bàn ở đây nhìn qua liền biết đều là gỗ tốt còn được chạm khắc tinh tế, những chiếc bình cổ khắp nơi, khiến cô hít hà một cái.
Mấy cái này giá trị chắc chắn không nhỏ, quả là thiên đường.
Miên man suy nghĩ ngoài cửa Thương Thụy Mặc bước vào làm Phương Tiểu Anh cảm thấy cái này là địa ngục chứ không phải thiên đường.
Cái khuôn mặt này cô không có quên, thỉnh thoảng lại mơ thấy làm cô sợ đến tỉnh dậy.
Cô liền ôm chặt chăn lui về phía sau nép thành một góc.
"Sao anh lại ở đây?" cô nghi ngờ nhìn anh không phải là bắt cóc chứ,
" Đây là nhà tôi là phòng tôi, tôi không ở đây thì ở đâu?" anh tiến tới gần vươn tay
Hóa ra là nhà anh, không có dư thời gian cho cô suy nghĩ thấy anh tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006777/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.