Tôn Yên Thần vừa về đến nhà đã thấy Phương Tiểu Anh ngồi ở đó trên tay đang cầm một đóng len thành thục đan, cũng chỉ là mới bắt đầu không biết là đan cái gì,
anh cứ đứng nhìn cô như vậy rất lâu hình ảnh của cô cũng không tiến vào đáy mắt của anh, mắt anh quá sâu, khiến người ta khó mà nhìn thấu được
Tiểu Anh đan được một lúc mới phát hiện ra anh, có có chút luống cuống bỏ đồ trên tay xuống nhì anh nở nụ cười, ríu rít nói
"Anh về rồi à, có muốn ăn cơm không?, hay là.."
"Tiến vào phòng" âm thanh lạnh lùng, sắt bén của anh vang lên cắt ngang lời nói của cô,
đút tay vào túi quần lạnh nhạt anh quay lưng đi, tiến về phía phòng mình
mà chỉ một câu nói vừa rồi của anh lại để cho Phương Tiểu Anh sợ hãi, trong tâm không muốn đi theo anh, nhưng chỉ bất lực chân chậm rì rì bước theo anh,
ở phía sau nhìn theo bóng lưng của anh, lưng anh rất rộng, nếu được anh che chở chắc hẳn cô gái đó sẽ rất hạnh phúc nhỉ? cái loại hạnh phúc này dù cho là một ít Tiểu Anh cũng chưa từng được trãi qua,
mà nếu anh hận muốn phá hủy ai thì chắc chắn kẻ đó sẽ sống không bằng chết, bằng chứng sống chính là Phương Tiểu Anh cô đây
trên môi cô hiện lên một vệt cười khổ cụp mi nhìn xuống mũi chân mình, lông mi như là cái tua rua rủ xuống mắt của cô làm cô thêm phần ảm đạm yếu đuối,
cô biết tiến vào căn phòng kia chào đón cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006767/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.