An nhiên sau khi thu dọn xong, xách chiếc túi xuống lầu, đi ngang phòng anh cô dừng lại một chút rồi bước chân đi đầy dứt khoát. Xuống phòng khách đã không còn ai ở đây, tất cả vắng lặng, giữa căn nhà rộng lớn chỉ còn mình cô,nhìn ngắm nơi từng được gọi là nhà, nơi đã quen thuộc với cô 1 năm qua có chút tiếc nuối cùng đau lòng.Cô cúi xuống ôm tiểu bạch trên sôfa lên hôn nhẹ lên trán nó cất giọng cưng chiều:
_ Chị phải đi rồi, ở lại phải ngoan nghe không!
Tiểu bạch vẫn nghĩ cô sẽ như mọi ngày ôm, hôn nó chơi cùng nó, nó cứ vẫy cái đuôi nhỏ mừng rỡ, khiến cô không đành lòng, nhưng rồi cô vẫn buộc phải chia tay, đặt nó xuống mà không dám quay lại nhìn chỉ sợ mình sẽ bật khóc.
Nhìn lại căn biết thự lần cuối cùng An Nhiên lúc này mới rơi nước mắt, ngoài trời hôm nay rất lạnh, trên nền trời những bông tuyết nhỏ bay bay mang theo giá lạnh luồn qua cổ áo khiến cả thân hình mảnh khảnh run lên.
Cô lầm lũi bước ra khỏi Bách Hợp mà không biết trên cửa sổ sát đất ở lầu 2 người đàn ông đứng đó nhìn cô thật lâu không hề bỏ sót một cử động nào, trái tim trống rỗng không thở nỗi, cảm xúc của sự mất mát vô hình khiến anh thấy lòng mình đau nhói,nhưng anh lại không hề nhận ra đó là tình yêu? anh chỉ cố chấp là do thù hận mới khó chịu như vậy anh tự nhủ:
" _ Mạc An Nhiên! em sẽ phải quay về cầu xin tôi "
Nhưng rồi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-sai-roi-2/477889/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.