Lương Minh Thành bĩu môi, đương nhiên là anh ta
hiểu ẩn ý trong lời nói của Lâm Thành Nhân. Ý của Lâm Thành Nhân chính là đừng nói tới chuyện tôi dùng bữa ở chỗ cậu. Cho dù tôi có ở lại nhà hàng này của cậu thì cậu cũng phải sẵn sàng hầu hạ tôi chu đáo.
Tài sản của nhà họ Lương và nhà họ Lâm không
chênh lệch bao nhiêu, nhưng nhà họ Lương đã rời bỏ
thương trường ngay trong thời kỳ phát triển mạnh mẽ nhất để đi theo con đường chính trị.
Vậy nên xem như Lâm Thành Nhân đã thống trị cả giới kinh doanh, đến mức rất nhiều người ở thành phố Hồ Chí Minh này đều phải nhìn vào thái độ của anh mà làm việc.
Lương Minh Thành vây tay gọi người phục vụ với, nhẹ giọng dặn dò mấy câu, rồi đi về phía Lâm Thành Nhân, nói: "Tôi đã gọi món bít tết rồi, anh Lâm và quý cô xinh đẹp của anh có thể từ từ thưởng thức."
Lâm Thành Nhân phớt lờ lời giễu cợt của anh ta. Còn
Hạ Vân Linh thì tức anh ách.
Cô ta đến đây đâu phải để ăn cơm. Cô ta chỉ muốn xem Lâm Thành Nhân xử lý Lưu Họa Y. Vậy mà cái tên Lương Minh Thành này cứ cản trở.
Hạ Vân Linh suy nghĩ một chút rồi cười nói với Lâm Thành Nhân: "Bảo Họa Y tới ăn luôn đi."
Trong phút chốc, sắc mặt của Lâm Thành Nhân thay đối, anh đưa mắt nhìn về phía Lưu Họa Y, mở miệng nói: "Qua đây."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359438/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.