Trái tim Lưu Họa Y run lên một cái, một ý nghĩ tồi tệ xẹt qua đầu cô, cô nghe anh nói tiếp: "Tôi đứng trên tầng, im lặng chứng kiến mẹ bước vào cửa rồi nhìn thấy bọn họ đang ôm nhau, tôi nhìn bọ họ xô xát, người phụ nữ kia còn cầu xin mẹ tôi buông tha cho ba. Mẹ tôi khóc, trơ mắt nhìn ba đưa người phụ nữ kia đi.
"Lưu Họa Y, cô có biết người phụ nữ kia là ai không?" Lưu Họa Y ngơ ngác lắc đầu, cô không dám nghĩ. Không muốn đoán.
Lâm Thành Nhân đột nhiên tiến đến, nắm lấy bả vai cô, cười lạnh: "Cô biết. Chẳng phải cô đã đoán được hay sao? Người phụ nữ kia... Chính là mẹ cô."
"Là bà ta cướp lấy ba tôi. Là bà ta khiến mẹ tôi phải tự sát trong phòng. Là bà ta hủy hoại cả nhà tôi."Anh gầm lên, trút hết tất cả cảm xúc đã tích tụ hơn mười năm.
Lưu Họa Y lắc đầu, nước mắt tuôn như mưa "Không phải vậy. Không phải vậy."
Cô không tin chuyện này. Mẹ cô mới là người bị tổn thương.
Bà sẽ không đi chia rẽ gia đình nhà người khác. Chắc chắn không.
Lưu Họa Y không ngừng lắc đầu, cắn chặt môi.
"Vậy sao? Chuyện tôi tận mắt thấy còn có thể là giả sao? Tôi nhìn thấy mẹ chết ở bên cạnh tôi. Bà ấy cứ ôm tôi
nói xin lỗi liên tục. Cô có biết trong lòng tôi đau khổ đến mức nào không?"
"Thật xin lỗi. Thật xin lỗi."Lưu Họa Y ngã xuống sàn, mệt mỏi khóc nức nở.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359428/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.