Nói không thèm để ý đến cơ hội lần này hoàn toàn là
giả, cô rất để ý luôn đó chứ.
Cơ hội ấy tốt biết là bao, có thể tiếp thu thêm không ít kiến thức, mà quan trọng là có thể vào học viện thiết kế Hương Cảng chính là bước đầu tiên để cô thực hiện ước
mơ.
Nếu không phải khoảng thời gian này xảy ra nhiều chuyện, thì cô nhất định sẽ cầm hành lý lên đi liền. Nhưng cô không thể nào bỏ cha một mình để đến Hương Cảng.
Lưu Họa Y lắc đầu, trông đầy phiền muộn.
Lưu Họa Y bỏ tiết, đi thẳng tới chỗ ở của cha Lưu. Mở cửa, song cô lại chẳng thấy bóng hình cha đâu. Lưu Họa Y bỗng chốc trở nên hoảng hốt.
Cô không kịp ngẫm nghĩ gì mà lao thẳng ra ngoài. Vừa mới ra tới cửa tiểu khu, cô lại phát hiện cha đang ngồi đánh cờ với người khác dưới gốc cây đại thụ.
Cô thở phào nhẹ nhõm. Hù chết cô rồi, còn tưởng cha nghĩ không thông chứ.
Từ xa nhìn lại, trên gương mặt cha Lưu là nụ cười nở đã lâu. Thời khắc này, ông gạt đi mưu mô trần tục, lại nhiều thêm chút bình thản, ung dung.
Lưu Họa Y cười, đối với cha mà nói, đấy không hẳn không phải là chuyện tốt.
"Ba."
“Ấy. Họa Y tới rồi." Cha Lưu toét miệng cười, ông nhìn
uy you a dang
qua bàn cờ, “Đợi tí nha. Ba đánh xong ván này rồi chúng ta vê."
“Vâng.”
"An."
“Tôi cũng ăn."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359421/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.