Chẳng mấy chốc luật sư đã tới rồi, Lâm Thành Công ngồi trên sofa, ánh mắt luật sư lởn vởn quanh hai người, buông lỏng cà vạt, "Thành Công, người đó là anh cậu. Cậu nhờ tôi giúp cậu, khởi kiện đánh phủ đầu anh cậu? .
Thành Công không mở miệng, Lưu Họa Y tiếp lời, "Sai rồi, là giúp tôi”
Luật sư càng hoang mang, vợ kiện chồng không phải vì ly dị chia tài sản mà bởi vì người nhà mẹ đẻ sao?
"Khó. Rất khó. Cực kỳ khó." Hắn than thở, "Đừng nói bây giờ ngay cả ba cô cũng không được gặp, cho dù là được gặp, cũng không chắc chắn có thể bảo lãnh ra được."
Luật sư khẽ mỉm cười, tiếp tục nói với Lưu Họa Y: "Nếu không như vầy đi. Cô đi cầu xin Lâm Thành Nhân, nói
không chừng cô làm hắn vui vẻ, chuyện gì cũng bỏ qua được."
Sắc mặt Lưu Họa Y lạnh lẽo, Lâm Thành Công đằng hằng một tiếng đứng lên đập vào người hắn.
"Cậu nói mê sảng cái gì vậy? Tôi nhờ cậu tới giúp cô ấy. Không phải làm quân sư hiến kế tào lao.”
Luật sư không thèm để ý, sửa lại cổ áo sơ mi, mặt lạnh, "Thành Công, anh cậu là người như thế nào cậu còn không hiểu? Nếu không phải chính anh ta đồng ý, chỉ sợ dù là ông trời cũng không có cách cứu cô.
Không gian yên tĩnh.
Lâm Thành Công ngã ngồi lên sofa, tay ôm mặt, tuyệt vọng chua xót.
Ngược lại, Lưu Họa Y ngược lại đây bình tĩnh. Cô nhếch mép, "Anh nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359410/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.