Cô ngay cả một lời giải thích cũng không muốn nói với hắn. Người đàn bà đáng chết này, chẳng có chỗ nào không giống tiện nhân, vậy mà lại dám đối xử với hắn như vậy, có còn chút tự giác nào rằng mình là thiếu phu nhân nhà họ Lâm không?
"Lưu Họa Y cô đúng là không biết xấu hổ, cô đã đi quá
giới hạn rồi. Bên ngoài biết bao nhiêu đàn ông muốn lăn xả vào cô, để cho cô tha hồ phóng đăng. Cô còn không tha cả Thành Công.”
"Cô đúng là đồ lắng lơ. Y hệt mẹ cô."
Lưu Họa Y đang cúi đầu bỗng nhiên giật phắt lên, nhìn hắn với vẻ không thể tin được.
Hắn có thể làm nhục cô. Nhưng tuyệt đối không được làm nhục mẹ có.
"Anh. Sao anh có thể nói như vậy. Bọn em không có gì hết." Lâm Thành Công chặn phía trước người Lưu Họa Y, giận đỏ mắt.
"Không có gì? A a, vậy nói đi tại sao các người ôm ôm ấp ấp ở đây?"
Lâm Thành Công ngấn ra, đưa mắt nhìn Lưu Hoa Y một chút rồi lại nhìn Lâm Thành Nhân một chút, tình thế thật khó xử. Cuối cùng, hắn cắn răng, có lẽ không nên nói
ra.
"Nói?." Lâm Thành Nhân cười lạnh, "Không nói ra được đúng không? Thành Công mày có biết mày đang làm gì không? Cô ta là ai ? Cô ta là chị dâu mày.
"
"Anh... Em không có..." Lâm Thành Công bất đắc dĩ
thở dài.
sâu.
"Vô liêm sỉ.” Lâm Thành Nhân nhìn hai người thật
"Anh im đi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359407/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.