Tôi sụt sịt giương đôi mắt đỏ hoe nhìn Tài. Anh ta đanh giọng:
– Cô không có lựa chọn.
Hai mắt long lên, tôi rùng mình vội ôm chặt Tuti lùi người lại.
– Anh… độc ác!
– Cô muốn tôi bảo vệ nó, tôi giúp cô bảo vệ, không đúng sao?
– Tôi muốn gần con bé, không muốn anh tách nó khỏi tôi!
Anh ta không đáp lời, một hồi trầm giọng:
– Nó vẫn sẽ ở đây, chị Lương sẽ chăm nó thay cô. Cô nên biết, hiện tại cô không thể chăm sóc nó.
Câu nói ám muội cùng ánh mắt không thèm che đậy du͙© vọиɠ làm cơ thể tôi tê rần rần, cảm giác nong nóng chạy dọc cơ thể. Yên lặng trấn tĩnh lại, tôi gật nhẹ đầu chấp nhận. Hoàn cảnh là vậy, còn được thấy con mỗi ngày đã là may mắn của tôi, cũng là sự nhượng bộ của anh ta rồi. Con được vυ" em chăm sóc sẽ tốt hơn, từ khi chào đời con uống chẳng bao nhiêu những giọt sữa mẹ đi xin, thiệt thòi vô cùng mà tôi chẳng thể làm gì khác. Hiểu Tài sắp xếp cho con ổn thỏa… lòng chợt dâng lên niềm ấm áp, vuốt tóc con bé ngây thơ tôi nhẹ giọng:
– Vâng… cảm ơn anh đã nghĩ cho mẹ con tôi.
– Tôi không phải thánh nhân, nhưng cũng không khốn nạn như thằng cha nó!
Tài long đôi mắt tức giận lạnh nhạt đáp, xoay người bước ra ngoài. Không bao lâu sau chị Lương mở cửa bước vào, mỉm cười nhìn mẹ con tôi chị ta nói:
– Để tôi cho cháu cô ăn tối,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-toi-dang-tim-anh/3495747/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.