Sáng sớm tỉnh dậy, xung quanh thiếu đi những tiếng cười thét chói tai của bọn trẻ, An Danh Lị tạm thời vẫn còn có chút chưa quen. Qua một khoảng thời gian ngắn cho đến giờ, cô chạy đến vùng núi trung bộ trọ ở nhà dân gần hai tuần, trong gia đình người chủ nhà trọ, có hai cậu bé sinh đôi hơn 3 tuổi và một cô nhóc vừa lên 4, ba đứa trẻ đều hiếu động hoạt bát, mỗi ngày chỉ cần vừa mở mắt, trong phòng đều đầy ắp tiếng cười của chúng.
Ba ngày trước khi vừa tìm được chỗ trọ, cô thật sự không thể nào quen được với tiếng thét chói tai của bọn nhỏ, nhung cũng chính bởi có sự tồn tại và ồn ào của chúng, tâm tình cô mới không rớt xuống đáy vực, hơn nữa trong thời gian ngắn này mà có thể bước ra từ con sóng triều, một lần nữa trở lại Đài Bắc đối mặt với tất cả.
Ngày hôm ấy sau khi rời khỏi nhà của Phí Tị Ngần, cô đến An gia trước, làm rõ rốt cuộc bệnh của ba là thật hay giả, sau đó cùng những người nhà ấy cãi nhau một trận ầm ĩ, đem hết những đau khổ và oán giận trong suốt những năm qua nói ra thật sảng khoái, bởi vì bệnh ung thư dạ dày của ba hóa ra đúng là trò lừa bịp, nhưng bốn người nhà họ không những không cảm thấy có lỗi, còn cười nhạo cô quá ngu ngốc, đáng bị lừa. Tâm đã không còn đau nữa rồi, chỉ còn trái tim băng giá mà thôi. Cuối cùng cô cũng đã thấy rõ tất cả, không còn mong muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-thuc-yeu-toi/2995529/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.