Vân Tú cố gắng lắm mới kéo được hắn ra khỏi mép vực thì Dương Tuấn Vũ đột nhiên vùng ra nói:
- Tôi phải xuống đó tìm cô ấy, chị đừng cản tôi.
Vân Tú đâu cho hắn làm thế, với chút sức đứng còn không được thì xuống đó tìm chết à? Cô nói:
- Cậu để tôi xuống đó tìm cô ấy, tôi có thể dễ dàng di chuyển mà. Yên tâm, sống phải thấy người, không thì cũng phải thấy… a phi…không đúng. Cô ấy dù thế nào cũng phải tìm được. Cậu nên nghỉ ngơi một chút, tôi đã gọi điện liên hệ với Vũ Tuấn Phong rồi, cậu ấy đang tới.
Dương Tuấn Vũ biết mình cũng chẳng còn sức mà xuống không bằng để Vân Tú tìm. Hắn gật đầu, im lặng không nói, mắt chỉ nhìn về phía bờ vực.
- Cậu phải hứa là đừng có leo xuống đó. Không được, tốt nhất là nên cho cậu ngủ đi chút.
Vân Tú đánh ngất hắn, sau đó mang hắn tới tảng đá xa xa một chút. Rồi cô bắt đầu lao xuống vực tìm kiếm. Càng đi xuống chút hi vọng nhỏ nhoi càng mất dần. Vách núi này quá dốc, chỉ có đá cheo leo, không có chút cây cối nào. Rất khó để Diệp Minh Châu mắc vào cây. Chiếc mặt nạ được nâng cấp tìm kiếm nhưng chẳng thấy có dấu vết nào, cô vừa tìm vừa liên hệ với Lau:
- Cậu giúp tôi tìm kiếm…
- Tôi vẫn theo sát mọi người. Theo hình ảnh vệ tinh thu được thì cô ấy khi rơi xuống khoảng 800m có va đập vào vách núi, sau đó đã rơi xuống biển rồi… Từ độ cao như vậy mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-sieu-cap/556107/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.