Sau giờ học chiều, Diệp Minh Châu kéo Dương Tuấn Vũ đi tới một sân bóng, nói chính xác là sân ở công viên Jura.
Khi bọn họ tới nơi, ở đây đã có khá nhiều những người đang tụ tập lại xem một trận bóng rổ. Những người này có độ tuổi rất khác nhau, có những bạn học sinh, sinh viên, có cả những anh chàng đã đi làm, trên người còn đang mặc đồ công sở, tay ôm cặp tài liệu. Thậm chí có cả những ông chú, tóc đã bạc quá nửa, vẫn reo hò cổ vũ các cầu thủ trên sân.
Dương Tuấn Vũ khi nhìn thấy cảnh này thì biết ngay cô bạn lớp trưởng này kéo mình tới nơi chơi bóng rổ tự do (hay còn gọi là bóng rổ đường phố). Tại những chỗ như thế này, mọi người đủ loại trình độ có thể chơi với nhau. Mọi người sẽ chọn ngẫu nhiên những người tham gia đăng ký, sau đó không biết trình độ của ai với ai, từ đó tạo nên một đội bóng tạm thời.
Cách chơi như vậy giúp những người có kinh nghiệm biểu diễn cho người xem những kỹ thuật đẹp mắt. Dù có thể không hiệu quả như mong muốn nhưng họ đều được nhận những lời tung hô, những màn cổ vũ nhiệt tình.
Còn những người mới chơi, những người trình độ tầm thấp, họ sẽ được những cầu thủ đi trước có nhiều kinh nghiệm giúp họ phát hiện ra vị trí thích hợp cho bản thân, đồng thời có thể học được những kỹ thuật chiến đấu mà ở ngoài xem không cảm nhận được.
Có thể nói, những người đứng ra lập team là những cầu thủ giỏi, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-sieu-cap/556004/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.