Ngày hôm sau, Tống Tử Hàm tại trong ngực Hàn Triết Si tỉnh lại, vị trí giống như năm năm trước. Tống Tử Hàm mở hai mắt ra, trông thấy chính là một khuôn mặt dễ nhìn. Lông mi nồng đậm chiếu lên da thịt trắng nõn, sống mũi cao thẳng, còn có đôi môi hình dáng rõ ràng thủy sắc.
Nhớ tới tràng cảnh ngày hôm qua, uống say về sau, chính mình đủ loại hành vi cầu hoan… Tim không hiểu đập nhanh, mặt cũng đỏ lên.
Mặc dù, uống say là mình cố ý.
Môi mím thật chặt, Tống Tử Hàm ngẩng đầu lên hôn xuống đôi môi thuỷ sắc, động tác rất nhanh nhẹ nhàng, không muốn người vẫn đang say ngủ bừng tỉnh.
Khối đồng hồ còn đặt ở tủ đầu giường, Tống Tử Hàm nhẹ nhàng cầm lên nhìn, thấy được thời gian trên đồng hồ đã là 9h sáng, Tống Tử Hàm lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại, hôm nay còn phải đi làm.
Vẫn là sợ Hàn Triết Si thức giấc, động tác rất nhẹ nhàng mà nhặt lên quần áo trên mặt đất mặc vào. Vừa mới mặc được áo sơ mi, sau lưng bị một cỗ lực ôm lấy.
Vừa đi ra lại bị lôi vào ổ chăn, hai tay vòng qua eo, Tống Tử Hàm nói: “Đến muộn.”
Hàn Triết Si đem cái cằm đặt ở đỉnh đầu của cậu, “Hôm nay nghỉ lễ Giáng Sinh.”
Tống Tử Hàm hắc tuyến, “Hàn tổng, nơi này là TQ, chưa từng có bởi vì lễ Giáng Sinh mà phá lệ cho nghỉ.”
“Hôm nay em nghỉ, anh phê rồi.”
Nào có ai như vậy chứ?
Tống Tử Hàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-rat-phuc-hac/2065912/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.