Hàn Triết Si trên mặt độ ấm không cao, dán lên Tống Tử Hàm khác biệt rõ ràng, Tống Tử Hàm không có đem hắn đẩy ra. Mặt kề mặt, hô hấp có thể nghe thấy, Tống Tử Hàm nói: “Cho nên, anh là thấy tôi rất ngốc mới chặn tôi trên đường?”
Hàn Triết Si dùng tay nắm bờ vai của cậu, hai người liền mặt dán mặt rúc vào trên ghế băng, “Không phải, em rất ngốc đã là sự thật, không cần phải chứng thực làm gì.”
Tống Tử Hàm không nói gì, chỉ vụng trộm hung hăng véo trên tay hắn, Hàn Triết Si vậy mà cũng không kêu đau, dùng mặt vuốt ve Tống Tử Hàm, giọng điệu bình thản, “Véo đã đủ chưa?”
Tống Tử Hàm không đáp hắn mà hỏi ngược lại, “Da trên người anh là giả đúng không?”
Hàn Triết Si giơ tay lên đặt ở trước mắt cậu, nơi mới vừa rồi bị véo qua để lại một mảnh màu đỏ, bởi vì Hàn Triết Si không có kêu đau, cho nên Tống Tử Hàm liền dùng sức véo, không nghĩ tới nghiêm trọng như vậy, sinh lòng áy náy, Tống Tử Hàm dời ánh mắt, “Ai bảo anh đau cũng không nói.”
“Em thích véo, anh không có biện pháp.” Lời này hình như chủ ý là nói cho Tống Tử Hàm áy náy.
Tống Tử Hàm nắm chặt nơi vừa rồi bị véo, “Ai bảo anh nói khó nghe như vậy.”
Nói người ta đần, nói người ta ngốc, nói người ta ngây ngô, đã như vậy, tại sao lại muốn tới gần.
“Cho nên, liền cho em véo.”
Hắn nói lời khó nghe, làm cậu không vui, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-rat-phuc-hac/2065910/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.