Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
“Ở đây giao cho các người.” Âu Dương Lãnh nhìn xuống Vu Thiện trong ngực, biết cô không gây khó khăn cho hai người phụ nữ kia, cũng thuận theo ý Âu Dương Văn và Kinh Sở, dẫn Hắc Tử và người của bang Lãnh Thiên rời đi.
“Lãnh…. Đừng… Mặt đừng căng thẳng… Không…. Đẹp mắt!” Vu Thiện nằm trong ngực anh, cảm nhận nhiệt độ ấm áp từ trên người anh truyền tới, nhìn bộ dạng anh nhíu mày bất mãn, duỗi cánh tay mảnh khảnh ra, xoa lông mày anh.
“Đừng nói chuyện, nghỉ ngơi đi.” Trên mặt cô, dấu ấn bàn tay sưng tấy, có một vết dao rất nhỏ sượt qua, máu tươi không ngừng chảy ra, nhanh chóng nhuộm ướt khăn mặt.
“Em.. Bảo vệ…. Đứa bé… Của chúng ta.” Vu Thiện nói tiếp, giống như một đứa trẻ tranh công.
“Anh biết!” Âu Dương Lãnh ôm chặt cô, nhiệt độ cơ thể cô rất thấp, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, “Hắc Tử, lái nhanh một chút!”
“Dạ! Lão đại!” Hắc Tử tăng tốc lần nữa, lúc này xe đã đạt đến 200 km, chạy vô cùng nhanh.
Xe nhanh chóng đến bệnh viện lúc trước, rất nhiều bác sĩ và y tá đã sớm chờ ở đó, nhìn thấy họ xuất hiện lập tức đưa Vu Thiện vào phòng phẫu thuật, quản gia đẩy Vu Thành xuất hiện, lo lắng nhìn vào phòng phẫu thuật.
Âu Dương Lãnh không dám hút thuốc, vì Vu Thiện mang thai anh đã sớm không hút, nhưng giờ này vì chờ đợi anh rất muốn hít một ngụm, song vẫn nhịn được.
Đợi tầm 5 tiếng đồng hồ, bác sĩ mới từ bên trong đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555208/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.