Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Xe đột nhiên nghiêng ngả, chênh vênh lắc lư, tất cả mọi người theo quán tính nhào về phía trước, Âu Dương Lãnh nhanh chóng đưa tay ôm Vu Thiện vào trong ngực anh, tránh cho cô bị đụng chạm. lqdon
“SHIT! Làm gì vậy?” Hắc Tử phẫn nộ chửi một câu, từ trước đến nay anh ta lái xe rất vững, sao có thể không nhìn thấy cái hố phía trước?
“Xảy ra chuyện gì?” Hắc Mộc hỏi, anh ta lén liếc mắt nhìn sắc mặt âm u của tổng giám đốc ngồi phía sau, thấy anh ôm Vu Thiện trong ngực, không phát hiện gì khác thường.
Sau đó Hắc Mộc và Hắc Tử xuống xe xem xét, thấy chỉ là một cái hố mà thôi, lại lên xe rời đi.
“Không sao chứ.” Âu Dương Lãnh cẩn thận hỏi, rất sợ cô có chỗ nào đó không thoải mái.
“Em không sao.” Vu Thiện trả lời, vừa rồi cô cũng không bị đụng vào, “Xin lỗi, em nên tin anh.”
“Chỉ là nên sao?” Giọng Âu Dương Lãnh trầm thấp hỏi, trong lòng anh vì chữ này mà không vui.
“Xin lỗi.” Vu Thiện cúi đầu, không biết phải nói gì.
“Thiện Nhi, giữa vợ chồng quan trọng nhất là gì?” Âu Dương Lãnh hỏi, anh nhìn cô chăm chú.
“Thẳng thắn thành thật, tin tưởng đối phương.” Vu Thiện trả lời, cô kinh ngạc nhìn Âu Dương Lãnh, anh muốn nói với mình chính là những lời này?
“Biết vậy, vì sao không tin anh?” Âu Dương Lãnh ép hỏi.
“Em…” Vu Thiện cúi đầu, không phải cô không nguyện ý tin anh, mà sự thật bày ra trước mắt, muốn cô tin tưởng thế nào?
“Em.... Quên đi, chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555203/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.