“Không tiễn.” Âu Dương Lãnh vẫn cứ đứng ở đầu bậc thang, lúc này xoay người đi.
Diệp Mẫn gấp gáp, tiến lên bắt lấy tay Âu Dương Lãnh, giọng điệu cầu khẩn: “Lãnh, xin lỗi, mẹ không nên bỏ lại con một mình, nhưng mẹ có nỗi khổ tâm, mẹ biết rõ sai rồi, Lãnh Nhi tha thứ cho mẹ.”
“Nỗi khổ tâm gì?” Khóe miệng Âu Dương Lãnh chua xót, vứt anh lại sẽ không còn khổ tâm sao?
Thím Lan vẫn đứng trước cửa phòng bếp quan sát, lúc này chứng kiến bộ dạng hai người, rất sợ bọn họ sẽ cãi nhau ầm ĩ.
“Có phải lúc mẹ đi rồi, ba con dẫn về hai mẹ con không?” Diệp Mẫn thở dài, tròng mắt bắt đầu phát ra lửa giận, “Ba con thế mà muốn ly hôn với mẹ! Ông ta nói lấy mẹ là ý của ông nội con, không liên quan gì tới ông ta. Ông ta thế mà mở miệng được sao? Vì ông ta, mẹ buông tha tất cả, nhưng…. Ông ta lại có phụ nữ ở bên ngoài, còn có cả đứa bé…” Nói đến đây Diệp Mẫn đã nghẹn ngào, không thể nào nói hết câu.
Thân hình Âu Dương Lãnh chấn động, nhớ lại đêm đó, quần áo mẹ xốc xếch, điên cuồng chạy ra, chẳng lẽ là khi đó ba nói muốn ly hôn sao?
“Được rồi, đừng khóc, bộ dạng khó coi quá.” Âu Dương Lãnh vỗ nhẹ bờ vai bà, dìu Diệp Mẫn khóc lóc thê thảm ngồi xuống sofa.
“Lãnh, con tha thứ cho mẹ sao?” Diệp Mẫn ngẩng đầu, vui mừng hỏi.
Thân hình cao lớn của Âu Dương Lãnh ngồi bên cạnh bà, ta không tự nhiên nói: “Mẹ, từ nay về sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555199/chuong-109-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.