Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
“Sao?” Sợ?” Hắc Tử cười lạnh, dám gây sự ở địa bàn của bang Lãnh Thiên, cũng không nhìn xem anh ta là ai.
Cổ Minh bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nhưng hắn ta vẫn cố gắng chống cự, hiện trường nhiều người như vậy, nếu như hắn ta hoảng sợ, tương lai sao tung hoành ở bên ngoài được! Cho nên hắn ta ngẩng đầu ưỡn ngực: “Dạy dỗ bọn họ cho tao!” Mấy tên đàn em kia dù sao cũng chưa từng trải đời gì gì đó, cũng không biết người trước mắt là lão đại ở thành phố S, nghe mệnh lệnh lập tức chấp hành.
“Lên!” Nhưng còn chưa kịp vọt tới trước mặt Hắc Tử và Hắc Mộc đã bị một mình Hắc Tử đánh ngã xuống, ngay cả sức đánh trả cũng không có, đám người kia chỉ biết hù dọa người khác, nào biết đánh nhau, thoáng cái đau đớn nằm trên đất.
“Á, đau quá.”
“Á, đau quá.”
Á, đau quá.”
Tiếng kêu la đa đớn trách móc ầm ầm trong phòng họp không lớn mấy, tất cả mọi người đều ngây ngốc nhìn cảnh này, không ai nhìn ra Hắc Tử ra tay thế nào, chỉ biết là vừa liếc mắt một cái mọi người đều gục xuống.
Âu Dương Lãnh ôm Vu Thiện không để cô bị liên lụy, Vu Thành được Thạch Tử đẩy sang bên kia không việc gì, người còn lại đều không ảnh hưởng đến, hiện tại tất cả đều biết rõ bọn họ không gặp nguy hiểm nữa.
Lúc này, một đám người mặc đồng phục cảnh sát từ bên ngoài đi vào, tay cầm súng, nói với Cổ Minh: “Cảnh sát đây, tất cả giơ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555197/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.