Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Nhưng bàn tay giơ lên chưa hạ kịp xuống đã bị người chặn giữa không trung, Đinh Hoa liếc mắt nhìn, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đang tức giận trừng mắt nhìn mình, đó là đôi con ngươi khát máu không thể sai được, nhất thời bà ta giật mình, sinh lòng hoảng sợ.
“Đúng…. Xin lỗi…” Đinh Hoa run rẩy lùi ra sau, giơ cổ tay lên nhưng không tránh được bàn tay khỏe mạnh của Âu Dương Lãnh, con ngươi anh tản ra hơi thở lạnh lùng, thẳng thắn với Đinh Hoa: “Còn để tôi thấy thấy bà đối xử không khách khí với vợ tôi, kết cục không chỉ như vậy đâu!” Nói xong, vặn tay một cái, dứt khoát bẻ gãy cổ tay của Đinh Hoa!
“Á! Đau quá!” Đinh Hoa đau quá kêu lên, cổ tay mất lực rũ xuống, cả người nằm sóng xoài trước mặt Vu Thiện, không ngừng giãy dụa, dường như làm vậy có thể giảm bớt đau đớn.
Vu Thiện vẫn luôn mở mắt, lúc Đinh Hoa đánh, cô biết rõ có Âu Dương Lãnh bên cạnh cho nên cô ngoảnh mặt làm thinh, đối với Đinh Hoa cô không có chút cảm giác tốt đẹp nào, năm đó mẹ nhường nhịn không có nghĩa là cô cũng sẽ vậy.
“Mẹ!”
“Mẹ!” Hai bóng dáng vội vàng xông tới dừng trước người Đinh Hoa, nâng Đinh Hoa dậy: “Mẹ không sao chứ?” Hai người này chính là Vu Long Vu Hổ.
“Vu Thiện, sao lại làm mẹ bị thương?” Vu Long không nhìn Âu Dương Lãnh, ánh mắt đối mặt với Vu Thiện, trong mắt phẫn nộ thiêu đốt.
“Là bà ta muốn đánh tôi.” Vu Thiện nhìn thẳng vào Vu Long, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555189/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.