Hắc Tử đi rồi cả người Âu Dương Lãnh chen chúc trên giường bệnh nhỏ hẹp, ôm Vu Thiện vào trong ngực mình khiến cả người cô dán chặt lồng ngực anh, thoải mái ngủ.
Trong giấc mơ Vu Thiện cảm nhận chính mình gần kề bên nguồn nhiệt khiến cô yên tâm, cả người tự động ghé sát bên nguồn nhiệt đó hưởng thụ sự ấm áp, bộ dạng yên ổn này làm Âu Dương Lãnh càng thêm yêu thương cô.
Lần đầu tiên hai người thân mật ngủ vùi chung một chỗ, trước kia cũng từng như thế, nhưng không có cảm giác mãnh liệt như lần này, cảm giác an tâm lần đầu tiên Âu Dương Lãnh cảm nhận được, trong lòng anh kích động không hiểu vì sao, từ nay về sau cô chính là người phụ nữ của mình!
Vu Thiện chưa từng nghĩ tới mình có thể tự nhiên tỉnh dậy từ trong ngực Âu Dương Lãnh, cũng chưa từng nghĩ tới mình và Âu Dương Lãnh cùng tỉnh dậy, giờ phút này hai người mặt mũi đối nhau. Bộ dạng ưu nhã của Âu Dương Lãnh, đáng chết hấp dẫn ánh mắt cô, phần lười biếng phong tình làm cô nhớ tới nụ hôn điên cuồng, nhưng cô không dám, vì từ trước tới giờ cô nhát gan lắm.
“Cảm giác như thế nào?” Âu Dương Lãnh thấy bộ dạng ngẩn ngơ của cô, trong mắt xuất hiện bóng dáng anh, tựa như mình ở trong lòng cô, cảm giác thõa mãn lấp đầy ngực anh. Anh đưa tay vén mấy sợ tóc bên má ra sau gáy, lộ ra phần cổ trơn bóng, cả người Vu Thiện tản ra hương vị tràn ngập phong tình mê người.
“Không sao chứ.” Trải qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555184/chuong-96-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.