Edit: Ngọc Hân -
“Tôi…. Hôm nay tôi không thoải mái!” Vu Thiện nhắm mắt lại cả người căng cứng, cảm giác bàn tay Âu Dương Lãnh đặt trên lưng có khuynh hướng chậm rãi luồn xuống phía dưới. lqduydon
“Không thoải mái? Chỗ nào không thoải mái?” Anh kéo cô nằm ngay ngắn đối mặt với mình, khi nhìn lông mi cô khẽ run rẩy không nhịn được cười khẽ: “Để tôi nhìn xem chỗ nào của em không thoải mái!” Nói xung bàn tay đã cởi bỏ quần áo của cô.
“A! Không muốn!” Vu Thiện kêu lên, nhưng sao địch lại được Âu Dương Lãnh, thoáng cái cả người cương cứng, vội vàng kéo chăn lên muốn bao trùm cả người, nhưng cơ thể Âu Dương Lãnh đã áp xuống.
“Ngoan, để tôi nhìn em.” Hô hấp nóng rực của Âu Dương Lãnh phun hết lên cổ cô, bàn tay bắt đầu thăm dò đường cong cơ thể cô, không bỏ qua chỗ nào cả. Vu Thiện cắn răng chịu đựng động tác của Âu Dương Lãnh, mặc dù mình cũng có cảm giác nhưng cô không muốn để Âu Dương Lãnh biết mình như vậy.
“Ngoan, kêu lên đi, để tôi biết cảm giác của em.” Nhưng Âu Dương Lãnh không muốn bỏ qua cho cô, vuốt ve cô khiến cô thét chói tai: “A! Anh là ác ma!”
“Thế này mới ngoan!” Âu Dương Lãnh rất hài lòng với biểu hiện của cô, động tác càng thêm táo tợn, cố tình muốn cô hỏng mất, cho đến khi cô không chịu nổi ngất đi mà vẫn chưa kết thúc.
Giữ trưa ngày hôm sau Vu Thiện mới tỉnh dậy, đã không còn bóng dáng Âu Dương Lãnh bên người, cảm giác không nói ra lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555163/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.