Edit: Ngọc Hân
“Không tệ, ở đây phục vụ rất tốt.” Ninh Chân mỉm cười kéo Vu Thiện ngồi xuống bên cạnh, nhìn khuôn mặt con gái rõ ràng nhỏ đi, đau lòng hỏi: “Thiện Nhi sống không tốt sao?” lwuydon
“Không phải ạ, là Thiện Nhi không quen khi không có mẹ bên cạnh.” Vu Thiện làm nũng cọ vào người mẹ, cô nhớ cuộc sống trước kia của hai mẹ con.
“Thiện Nhi ngốc, sau này sẽ có Âu Dương Lãnh đối xử tốt với con, yên tâm, cậu ấy là người tốt.” Ninh Chân yêu thương nhìn cô, lúc Âu Dương Lãnh còn là đứa trẻ bà đã biết Âu Dương Lãnh là người đàn ông tốt hiếm có.
“Mẹ, anh ta không phải là người đàn ông con muốn!” Vu Thiện nghiêm túc nhìn mẹ, sự kiên định trong mắt cô nói cho Ninh Chân biết, cô không thích Âu Dương Lãnh.
“Thiện Nhi, con không thấy Âu Dương Lãnh là một người đàn ông tốt sao?” Ninh Chân chăm chú nhìn Vu Thiện, Âu Dương Lãnh là người đàn ông mà bà chọn giúp Vu Thiện, nó không thích sao?
“Mẹ, có phải mẹ nhận được thứ gì quý ở Âu Dương Lãnh đúng không, sao chỗ nào cũng nói giúp anh ta vậy?” Vu Thiện bất mãn, thật vất vả mẹ con mới có thể nói chuyện, sao cứ hai ba câu là không rời được đề tài Âu Dương Lãnh.
“Nào có, còn không phải là lo lắng cho con ư!” Ninh Chân pha trò, khó có được chứng kiến bộ dạng như thế này của con gái, vẻ mặt càng tươi hơn: “Thiện Nhi, tốt nhất là phải bảo vệ tốt cho mình.”
“Mẹ, mẹ cũng vậy nhé, Thiện Nhi vẫn chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555159/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.