Edit: Ngọc Hân
“Nói!” Sao Âu Dương Lãnh lại không biết cô nghĩ gì, càng lớn tiếng khiến cô không cách nào từ chối: “Tôi.. Là của anh…. Âu Dương Lãnh!” Vẫn phải nói, giờ phút này Vu Thiện rất hận Âu Dương Lãnh, người đàn ông này lấy hành hạ cô làm thú vui!
“Thế này mới ngoan!” Âu Dương Lãnh hài lòng khi Vu Thiện thỏa hiệp, mỉm cười tràn đầy cưng chiều, dưới ánh mắt hi vọng kết thúc của cô, lại nghênh đón một trận hoan ái mới, khiến cô cảm nhận được anh đầy yêu thương.
Anh ôm Vu Thiện sát vào trong ngực anh, sau khi kết thúc cô ngủ rất say, giờ phút này cô không phòng bị, giống như đứa trẻ nằm trong ngực anh, khiến anh yêu thương.
Ánh mặt trời chiếu rọi vào phòng, Vu Thiện mơ màng mở mắt, ánh mặt trời chói chang khiến cô muốn nhắm mặt lại, nhúc nhích người muốn dậy, bỗng cảm nhận bên hông căng chặt, một cánh tay ôm ngang eo làm cô không thể động đậy.
Cô vội mở mắt lúc xoay người thì thấy Âu Dương Lãnh ôm mình như ôm một món đồ chơi yêu thích! Giờ phút này tư thế của hai người rất thân mật, cảm giác hai người dưới chăn đều trần trụi.
Tất cả những chuyện tối hôm qua đều hiện lên trong đầu, hai người quấn quít đến nửa đêm, những hình ảnh đó nóng bỏng vô cùng, đến bây giờ thân thể cô vẫn đau nhức như cũ!
Cô nhẹ nhàng đẩy tay Âu Dương Lãnh ra, cẩn thận không muốn đánh thức anh, tối hôm qua Âu Dương Lãnh bắt mình thừa nhận mình là của anh ta, vậy anh ta là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555151/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.